Thứ Năm, 16 tháng 8, 2012

Du học yêu nhau, ngủ hay không ngủ?

DU HOC SINGAPORE

Văn hoá  phương Tây và phương Đông có  nhiều điểm rất khác biệt nên du học sinh đi du học cũng bị “sốc” mà quay trở về cũng “sốc”.
1.Văn hoá  “nhai” và xếp hàng
Một lỗi khá phổ biến của người Việt khi ra nước ngoài là tật nhai chóp chép, tức là khi ăn phát ra tiếng kêu, thậm chí nhìn thấy đồ ăn trong miệng. Thứ hai là nhiều khi không kiên nhẫn xếp hàng mà cứ đòi ưu tiên lên trước.Người Âu Mỹ dạy con từ lúc nhỏ khi nhai thức ăn thì phải ngậm miệng, không nói trong lúc nhai, như thế mới là lịch sự. Tuy nhiên, người Việt thì ít nhà có thói quen như vậy.
Khi một xã hội mới hình thành cho bạn một thói quen, đặc biệt khi bạn cũng công nhận đó là một thói quen tốt thì khi trở lại quê nhà, bạn lại bị sốc với chính nền văn hoá mà bạn đã từng sinh ra và lớn lên.

2.Không thích ở chung với bố mẹ  nữa
Sau 4 năm du hoc singapore về,  gặp một bài toán rất khó giải. Qua nhiều năm sống ở nước ngoài, tự mình bươn chải và sống độc lập, giờ giấc sắp xếp theo ý mình, khi trở về,  cảm thấy không thể ở với bố mẹ lâu dài.
Mâu thuẫn trước hết là quan điểm sống.
Nhận thấy rằng, do cả xã hội đều thế nên không có ai chạnh lòng. Còn ở Việt Nam, đa phần bố mẹ sống chung với con cái, thì nếu ở riêng thì lại trở nên quá khác với mọi người, chắc chắn sẽ gặp ngay “dư luận” không tốt.

3.Yêu nhau, ngủ  hay không ngủ?
Thanh Hà còn nhớ, cả nhóm du học có đề tài bàn tán khi gặp nhau là cô Thuỷ trọ chung nhà thỉnh thoảng lại mất hút vài ngày với một bạn trai người Pháp gốc Hàn. Mặc dù đều là dân du học, nhưng họ không thể nào chấp nhận được một cô gái nhanh chóng “tiếp cận văn hoá phương Tây” nhanh như vậy được.
Nhưng rồi sống một thời gian dài, vừa áp lực học hành, vừa cô đơn vì bạn bè ai cũng có việc người nấy, những lúc một mình đi trong tuyết lạnh, cô mới thấy rằng tình cảm của gia đình qua những lá thư, một năm vài lần họp mặt bạn bè là không đủ, cần hơn hết là một vòng tay ấm. Ở xã hội phương Tây, ai cũng bận rộn và riêng tư, muốn gặp nhau là phải hẹn ngày giờ, không phải alo cái là ra cà phê gặp nhau được. Hoa đã phải thay đổi quan niệm.Rồi cô cũng yêu và  sống chung với bạn trai, như tất cả mọi người xung quanh, chẳng có ai lên án chuyện đó cả.
Ngày trở về, biết  được việc này, bố mẹ cô đã bị sốc thực sự, đặc biệt là khi cô và người yêu cũng chia tay. “Mất rồi thì còn ai lấy nữa hả con”, mẹ cô than thở. Rồi cũng đến lượt Hoa thở dài sau một năm ở Việt Nam. Các chàng trai theo đuổi cô dần dần cũng nói lời tạm biệt vì sợ những cô nàng du học có quá khứ như cô. Cô mới thấm thía nỗi buồn du hoc sngapore

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét